Phương Trang Minh

Đi kiếm nắng tận mây xa mong cho lòng ấm lại

Trước án thư

10bc987907ac24e53f064&960

Sự cẩu thả trong bất cứ nghề gì cũng là một sự bất lương rồi. Nhưng sự cẩu thả trong văn chương thì thật là đê tiện. Chao ôi! Hắn đã viết những gì? Toàn những cái vô vị, nhạt nhẽo, gợi những tình cảm rất nhẹ, rất nông, diễn một vài ý rất thông thường quấy loãng trong một thứ văn bằng phẳng và quá ư dễ dãi. Hắn chẳng đem một chút mới lạ gì đến văn chương. Thế nghĩa là hắn là một kẻ vô ích, một người thừa. Văn chương không cần đến những người thợ khéo tay, làm theo một vài kiểu mẫu đưa cho. Văn chương chỉ dung nạp những người biết đào sâu, biết tìm tòi, khơi những nguồn chưa ai khơi, và sáng tạo những cái gì chưa có.

Đời thừa | Nam Cao

Tầm quan trọng của dược tính

Dược tính có hàn nhiệt ôn lương, có thăng giáng phù trầm, không hiểu rõ về dược tính của dược vật, lúc kê phương chỉ dựa vào tác dụng của một vị thuốc mà cho vào, thì sẽ khó mà đạt được hiệu quả. T…

Nguồn Tầm quan trọng của dược tính

Điều tra của Das Magazine: Big Data và vài tay bác học đã tạo nên chiến thắng của Trump và Brexit như thế nào

Đúng 8:30 sáng 9/11 Michal Kosinski tỉnh dậy trong khách sạn Sunnehus ở Zurich. Nhà khoa học 34 tuổi đến để báo cáo trong hội thảo về hiểm nguy của Big Data và cái gọi là “cách mạng số”. Anh đi khắ…

Nguồn Điều tra của Das Magazine: Big Data và vài tay bác học đã tạo nên chiến thắng của Trump và Brexit như thế nào

[dịch] Thư gửi vợ – Lâm Giác Dân

Bông Muối

“Thư gửi vợ” 与妻书
Tác giả: Lâm Giác Dân 林觉民[1]
Dịch: Tịch Yên

Ý Ánh[2] mình ơi, thấy thư như thấy người:

View original post 1.745 more words

Italo Calvino: Tại sao đọc tác phẩm kinh điển?

Nguyễn Huy Hoàng

Italo Calvino.jpg

Italo Calvino (1923–1985) là một trong những nhà văn người Ý quan trọng nhất của thế kỷ 20. Tiểu luận “Perché leggere i classici” được viết năm 1981, đăng lần đầu trên tờ L’Espresso, và sau này được in trong tập Calvino, Perché leggere i classici (Milan: Mondadori, 1991) khi ông đã qua đời. Bản dịch dưới đây được thực hiện theo bản dịch tiếng Anh của Martin McLaughlin, “Why Read the Classics?”, trong Calvino, Why Read the Classics? (New York: Pantheon Books, 1999), pp. 3–10.

Tại sao đọc tác phẩm kinh điển?

Chúng ta hãy bắt đầu bằng cách đưa ra một số định nghĩa.

1) Tác phẩm kinh điển là những cuốn sách mà chúng ta thường nghe mọi người nói: “Tôi đang đọc lại…,” mà không bao giờ, “Tôi đang đọc….”

Điều này ít nhất đúng với những ai tự coi mình là người “đọc rộng”; nó…

View original post 3.629 more words

 

12799143_1099579933420599_244588500795163715_n

Kiếp trước, hẳn là mình đã được sinh ra dưới tán rừng trong một ngày sương giăng mờ như thế này đây.

 

Sáng nay, mình tỉnh dậy trước khi tiếng chuông báo thức đầu tiên reo, và đột nhiên cảm thấy cuộc đời này chẳng còn gì đáng sống. Cảm giác ấy ập đến và lấp đầy mình trước khi các giác quan khác kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra. Mọi niềm vui, sự ham thích và cả cảm giác thèm ăn bị rút cạn khỏi cơ thể như một chiếc đồng hồ cát bị vỡ bầu. Giả như lúc bấy giờ có một cơn mưa thiên thạch, với quy mô từng khiến loài Khủng Long bị xóa sổ khỏi Trái Đất, trút xuống ngay cạnh giường thì chắc mình cũng chẳng thiết tha di một ngón chân tránh khỏi vùng nguy hiểm, vì như đã nói, mình cảm thấy cuộc đời này chẳng còn gì đáng sống.

Mở cửa nhìn ra ngoài, thực tại ảo não càng khiến mình quả quyết chấm dứt ngay lập tức chuỗi ngày ở trọ trần gian hơn. Trời chưa rạng, còn âm âm u u, mọi người đều đang ngủ, những người mà khi tỉnh dậy cũng tự biết rằng cuộc đời hôm nay chỉ là sự lặp lại tẻ nhạt của những ngày trước đó.
Susu đã chết, gấc đã chết, chỉ còn xác của chúng vất vưởng trên giàn. Những thân leo héo úa, quắt queo, lay lắt trong làn gió xám ảm đạm. Mình biết chúng cầu mong điều gì, một cơn lốc mạnh đủ sức bứt cả lũ ra khỏi giàn để trở về với đất, chấm dứt kiếp phơi xác đọa đày.
Khoảng sân trước nhà ướt nhẹp, nhớp nháp bẩn thỉu, chẳng biết tại mưa hay tại sương. Mỗi bước đi, mỗi bận đôi dép nhựa ịn trên mặt sân lại nghe kêu những tiếng “nhép” “nhép”, giống như dưới chân mình không phải mặt đất mà là một con vật nào đó. Nó đang rên xiết, van cầu trong tuyệt vọng ngõ hầu có thể dừng màn tra tấn này lại.
Sàn nhà ướt, tường nhà tắm rỉ mồ hôi, mùi mốc bốc lên từ khắp nơi, chân tường, góc phòng, và tâm hồn mình tỏa mùi kinh dị nhất… tất cả những điều đó là minh chứng hùng hồn cho một sự thật ghê rợn, rằng MÙA NỒM CỦA HÀ NỘI ĐẾN THẬT RỒI! KHÔNG NHÂN NHƯỢNG! KHÔNG DU DI! KHÔNG GÌ NỮA HẾT!
TẠM BIỆT NẮNG RÁO! TẠM BIỆT TÌNH YÊU! MÙA NỒM ĐẾN VÀ TẤT THẢY ĐỀU CHẤM DỨT!

Dù có là một đứa tôn sùng bóng tối, sự yên tĩnh, những cánh rừng nguyên sinh ken dầy lá không để ánh sáng lọt qua… thì mình cũng không thể nào chịu nổi mùa nồm của Hà Nôi, mùa nồm của bất cứ vùng đất nào, nếu nơi đó có định nghĩa về kiểu thời tiết mà độ ẩm cao đến mức khiến người ta chẳng còn tha thiết gì với cuộc sống.

 

Hà Nội, mùa nồm 2016.

NGUYÊN TẮC DỊCH THƠ ĐƯỜNG QUA BÀI THƠ “LONG THÀNH HOÀI CỰU”

NGUYÊN TẮC DỊCH THƠ ĐƯỜNG QUA BÀI THƠ “LONG THÀNH HOÀI CỰU”.

Nguyễn Trãi – Great Proclamation upon the pacification of Wu

Nguyễn Trãi – Great Proclamation upon the pacification of Wu.